Thơ…

Trăm năm trần thế một kiếp người,

Danh lợi phù hoa mê đôi mắt.

Tam độc, bát khổ quấn quanh thân.

Nghiệp nợ tơ duyên trói cả đời.

Ngoảnh đầu nhìn lại, sao không thấy,

Nhân sinh cõi tạm, đâu lối thoát?

Dưới gốc bồ đề, ta hỏi Phật,

Phật rằng đáp án ở trong ta.

Khoanh chân nhắm mắt, tâm tự vấn,

Nhất ngộ, buông tay, chấp niệm tan.

Bình luận về bài viết này