Trích truyện: “Thợ săn tội phạm”.

“…chúng ta học cách bảo vệ bản thân, giữ cảnh giác với những nguy hiểm xung quanh, điều đó là đúng. Nhưng em phải hiểu, không phải mọi vụ phạm tội đều xảy ra vì nạn nhân tạo cơ hội, căn nguyên vấn đề là ở kẻ gây ra tội ác. Những kẻ giả vờ say để quấy rối phụ nữ, vu khống đồng nghiệp chỉ vì cô ấy mặc váy ngắn, xúc phạm người làm việc trong ngành dịch vụ, bản chất của họ chính là mầm mống tội phạm, là nguy cơ tiềm ẩn từ trong suy nghĩ lệch lạc của họ. Chúng ta không nên đổ lỗi cho phụ nữ ra ngoài đêm khuya, cho rằng ăn mặc hở hang hay làm việc ở nơi giải trí là nguyên nhân dẫn đến tội ác. Gốc rễ của vấn đề không nằm ở người bị hại, mà ở người phạm tội. Cho dù không phải hôm nay thì cũng sẽ là ngày mai. Không phải với em thì sẽ là với người khác. Điều chúng ta nên làm, không phải là dạy người bị hại cách tránh né, mà là phải khiến kẻ phạm tội hiểu rằng, thông qua luật pháp và công lý, nếu họ làm tổn thương người khác, họ sẽ phải trả giá thật đắt.”

T/g: Phương Khối Đích Lục Chích Miêu.

Sự sống tiếp diễn hằng ngày, nhưng cái chết chỉ đến 1 lần thôi. Vì vậy, ĐỪNG dễ dàng phí phạm cái chết bằng những lý do nhảm nhí nữa.

Chuyện đó có đáng j đâu mà m cứ làm quá lên vậy. Vâng, ‘chuyện đó’ có thể chỉ là 1 vấn đề nhỏ, nhưng bạn đã nghe qua câu “giọt nước tràn ly” chưa. Nguồn cơn ko nằm ở vấn đề, nguồn cơn tại thời điểm xuất hiện của vấn đề.

Lời chúc của mẹ tặng con gái

“Mẹ hy vọng con có một trái tim mạnh mẽ. Mẹ hy vọng con tự do, thảnh thơi và vui vẻ.”

Mẹ hy vọng khi con trèo lên đỉnh núi, trái tim con đủ mạnh mẽ để vượt qua.

Mẹ hy vọng khi con rơi xuống đáy vực, trái tim con đủ sức chịu đựng.

Mẹ hy vọng khi con nằm im nghỉ ngơi, nội tâm con vẫn bình yên.

Mẹ hy vọng cho dù thế giới này có thay đổi thế nào, con cũng có thể tìm được vị trí của mình trong đó.

Mẹ hy vọng dù một ngày mẹ không còn bên con nữa, con vẫn có đủ năng lượng để tiếp tục chạy về phía trước.

Mẹ hy vọng con sẽ tự tin, dũng cảm và bình tĩnh.

Mẹ hy vọng con hạnh phúc, phải là cực kỳ hạnh phúc, niềm hạnh phúc được nhân đôi.

Trích truyện: “Tôi quét rác ở thế giới phế thổ” – TG: Hữu Hoa Tại Dã

Thơ chế cháo..

Ver 1:

Đầu giường ánh trăng rọi

Soi rõ chuyện trên giường

Hai thân hình trơn bóng

Quấn nhau… kẽo kẹt giường.

Ver 2:

Đầu giường ánh trăng rọi

Hắt bóng thấu qua rèm

Bóng trên đè bóng dưới

Nhấp nhô lắc rung giường.

Ver 3:

Đầu giường ánh trăng rọi

Dưới sàn áo quần rơi

Trên giường đôi nam nữ

Dập dìu, sóng tình khơi.

Trích truyện: “Tận thế trò chơi ghép hình”.

Văn minh nhân loại có một hiện tượng rất thú vị. Vào sau khi đẳng cấp xuất hiện, tất nhiên là đẳng cấp phía dưới có số lượng lớn nhất nhu cầu lớn nhất, những vật tư được phân phối lại ít nhất, đẳng cấp phía trên rõ ràng có nhu cầu ít nhất, nhưng lại được phân phối vật tư nhiều nhất” Có người dùng thân phận nhà giàu nhất, dùng ngữ khí khiêm tốn cảm thán, đời này thống hận nhất chính là tiền tài. Những đồ vật mà y “thống hận”, vừa vặn là đại đa số người không sở hữu được. Ngươi thống hận tiền, vậy phân đi ra chứ? Đừng chỉ nói không làm chứ? Điều này dường như là không thể, tất cả mọi người đều có một bộ não bình thường. Ai sẽ nguyện ý chia bánh ngọt ra? Giữ lại cho nó thối rữa, bịt mũi chịu đựng mùi hôi thối, rồi nhìn người ta chảy nước miếng, chẳng phải là tốt hơn phân ra hay sao?

Thơ tình..

Hỏi thế gian tình ái là chi?

Mà đôi lứa thề nguyền sống chết.

Kẻ trời Nam, người đất Bắc,

Dẫu xa muôn trùng vẫn hướng về nhau.

Thời gian hóa bạc mái đầu,

Sinh ly tử biệt, chẳng hề buông tay.

Trăm năm vẫn trọn câu thề,

Yêu người suốt kiếp, tình nồng chẳng phai.

Thơ…

Trăm năm trần thế một kiếp người,

Danh lợi phù hoa mê đôi mắt.

Tam độc, bát khổ quấn quanh thân.

Nghiệp nợ tơ duyên trói cả đời.

Ngoảnh đầu nhìn lại, sao không thấy,

Nhân sinh cõi tạm, đâu lối thoát?

Dưới gốc bồ đề, ta hỏi Phật,

Phật rằng đáp án ở trong ta.

Khoanh chân nhắm mắt, tâm tự vấn,

Nhất ngộ, buông tay, chấp niệm tan.

Nữ quyền (p2)..

Càng đọc càng thấy sự ‘lập lờ đánh lận con đen’ của bài viết nên t lên thêm 1 bài để phản biện lại.

Bạn đang bước vào một vùng đất được gài mìn, nơi “nữ quyền” không còn là tiếng nói đòi công lý, mà đã biến thành thứ chủ nghĩa mang tính hủy diệt, len lỏi vào gia đình, xã hội, và cả bản chất con người. Tôi không chống lại phụ nữ. Tôi chống lại một hệ tư tưởng – chủ nghĩa nữ quyền hiện đại – đã đánh mất căn tính, chối bỏ trật tự tự nhiên, và đang gieo rắc hỗn loạn dưới lớp vỏ “bình đẳng”.

Bình đẳng không phải là đồng nhất. Trời sinh nam và nữ – không phải để cạnh tranh, mà để bổ khuyết. Như âm và dương, như đất và trời, như tâm trí và trực giác. Nhưng chủ nghĩa nữ quyền hiện đại không muốn bổ khuyết, nó muốn thay thế. Nó tuyên bố rằng vai trò người mẹ, người vợ, người chăm sóc là “hạn chế”, là “áp bức”. Nó dạy phụ nữ rằng hạnh phúc nằm ở sự độc lập tuyệt đối, ở sự phủ nhận bản năng, ở việc rời bỏ tổ ấm để chạy theo cái gọi là “thành tựu cá nhân”.

Hậu quả? Gia đình tan vỡ. Tỷ lệ ly hôn tăng vọt. Tỷ lệ sinh giảm thê thảm. Nhật Bản, Hàn Quốc, châu Âu đang chết dần. Không phải vì chiến tranh, mà vì không ai còn muốn sinh con. Phụ nữ được dạy rằng mang thai là “gánh nặng”, nuôi con là “hy sinh”, chứ không phải là thiêng liêng, không phải là hành trình giác ngộ. Họ được khen khi “cân bằng công việc và gia đình”, nhưng không ai khen khi họ chọn ở nhà chăm con, vì xã hội coi đó là “lùi bước”.

-> Ko bạn ạ, nữ quyền ko dạy phụ nữ phủ nhận bản năng, nữ quyền giải phóng phụ nữ thoát khỏi “bản năng”. Nữ quyền xóa bỏ cái xiềng xích nhốt người phụ nữ trong cái vòng nhỏ hẹp mà bạn đã tráo tên thành “tổ ấm”, để người phụ nữ được bước chân ra thế giới. “Thành tựu cá nhân” ko phải là thứ sở hữu của riêng đàn ông, nó là thứ mà bất cứ CON NGƯỜI nào cũng có thể đạt được, và PHỤ NỮ, cũng là CON NGƯỜI.

-> Ko bạn ạ, nữ quyền giúp người phụ nữ, và cả xã hội nữa, NHẬN THỨC được GIÁ TRỊ đằng sau việc mang thai và nuôi con.

Đàn ông được khen khi “cân bằng công việc và gia đình”, nhưng không ai khen khi họ chọn ở nhà chăm con, vì xã hội coi đó là “lùi bước”. Chà, bạn nghe quen ko, đổi vế phụ nữ thành đàn ông thì câu này vẫn đúng nhỉ. Nghĩa là, xã hội khen những con người biết cân bằng công việc và gia đình, bất kể họ là nam hay nữ, hiểu chứ. Và thật ra, xã hội ko coi việc ở nhà chăm con là lùi bước như bạn nói, chỉ là ko khen thôi, vì đơn giản xã hội cổ vũ con người làm càng nhiều.

Chủ nghĩa nữ quyền hiện đại đã biến phụ nữ thành nạn nhân, không phải để giải phóng, mà để kiểm soát. Nó nói: “bạn bị đàn ông áp bức”, rồi bán cho họ cái ghế lãnh đạo công ty, danh hiệu CEO, quyền “làm chủ cơ thể”. Nhưng trong quá trình đó, nó tước đi của họ điều quý giá nhất: sự bình an nội tại, sự kết nối với bản thân, với thiên nhiên, với vai trò sinh học và tâm linh họ được sinh ra để thực hiện.

Nó cũng hủy diệt đàn ông. Khi phụ nữ được dạy rằng đàn ông là “nguồn cội của bạo lực gia trưởng”, thì đàn ông bị tước đi vai trò người dẫn dắt, người bảo vệ, người trụ cột. Họ trở thành kẻ bị nghi ngờ, bị trừng phạt vì bản năng, bị buộc phải “xuất trình cảm xúc” như một hình thức nộp thuế tâm lý. Đàn ông trẻ ngày nay không biết mình là ai, vì xã hội không cho phép họ là đàn ông.

-> Sai rồi ạ, chủ nghĩa nữ quyền ko nói phụ nữ bị đàn ông áp bức, mà dạy phụ nữ, và cả đàn ông, THỨC TỈNH khỏi sự áp bức của NAM QUYỀN độc hại. Nữ quyền ko tước đi cái gì của phụ nữ, mà chỉ mở rộng cơ hội cho phụ nữ, và cho cả đàn ông.

Ko ạ, nữ quyền dạy phụ nữ, và cả đàn ông, biết rằng ko phải đàn ông mà chính NAM QUYỀN độc hại là “nguồn cội của bạo lực gia trưởng”. Vì ko rõ bạn đang nói đến phụ nữ và đàn ông có bản năng gì mà bị trừng phạt, nghiêm cấm nên cái này t ko phân tích rõ hơn.

Nói đúng hơn, đàn ông trẻ ngày nay được biết rõ hơn, cụ thể hơn về bản thân, về quyền lợi và nghĩa vụ, vai trò và trách nhiệm. Xh cho phép đàn ông/phụ nữ được tự do thoải mái khám phá và thể hiện bản thân, thoát khỏi cái khung đàn ông/phụ nữ CŨ.

Hệ quả rõ rệt: tỷ lệ trầm cảm, tự tử ở nam giới tăng vọt. Họ không được phép yếu đuối, nhưng cũng không được phép mạnh mẽ theo cách tự nhiên. Họ bị buộc phải “phù hợp” với một khuôn mẫu cảm xúc do nữ quyền định nghĩa. Và khi không làm được, họ bị loại bỏ.

-> Sai nhé, tỉ lệ tăng cao ở cả NAM và NỮ chứ ko chỉ riêng nam giới nhé. Và nó cũng ko phải hệ quả của nữ quyền mà là hệ quả của một xã hội phát triển quá nhanh về vật chất nhưng các nhu cầu tâm lý chưa được coi trọng đúng mức.

Nữ quyền, lôi kéo sự tiến bộ về tư tưởng của xã hội, và ở xã hội tiên tiến đó, đàn ông được phép yếu đuối, họ ko phải GỒNG MÌNH giả vờ MẠNH MẼ. Họ ko còn bị cầm cố trong cái khuôn mẫu cảm xúc của nam quyền độc hại.

Chủ nghĩa nữ quyền còn tấn công vào chính thực tại. Nó phủ nhận sự khác biệt sinh học. Nó nói rằng giới tính là “xã hội xây dựng”, rằng ai cũng có thể “chọn” giới tính. Nhưng cơ thể không phải là thứ để chọn. Nó là hiện thân của trật tự vũ trụ. Khi bạn phá vỡ trật tự đó, bằng hormone, bằng phẫu thuật, bằng tuyên bố “tôi là đàn ông dù sinh học là nữ”, bạn không giải phóng bản thân, bạn đang chạy trốn khỏi chính mình.

-> Nói đúng hơn, nó xóa mờ ranh giới của khác biệt sinh học. nó PHÁ VỠ các rào cản được dựng lên nhân danh giới tính. Nữ quyền ko tuyên bố “tôi là đàn ông dù sinh học là nữ”, nữ quyền giải phóng đàn ông lẫn phụ nữ khỏi ĐỊNH KIẾN GIỚI, cho phép CON NGƯỜI được làm những việc mà trước đây tư tưởng giới lạc hậu ngăn cản họ.

Họ ko chạy trốn bản thân, họ được giải phóng tâm lý. Hormone, phẫu thuật, hay những cách thức khác, giúp những người có nhu cầu được thỏa mãn (hoàn toàn hoặc 1 phần) về mặt tâm lý và cơ thể. Cũng giống như việc con người tuy ko có cánh nhưng đã tạo ra máy bay, dù lượn, khinh khí cầu… để thỏa mãn ước mơ lên không của họ vậy.

Và điều nguy hiểm nhất: chủ nghĩa nữ quyền hiện đại không dung thứ. Nó không tranh luận, mà lên án. Nó không đối thoại, mà hủy diệt. Ai dám phản biện, lập tức bị gọi là “phản động”, “đàn ông độc hại”, “hậu duệ gia trưởng”. Đây không phải là tư tưởng mà là giáo điều. Không phải là phong trào mà là tôn giáo thế tục, với các thánh (nhà hoạt động), các nghi lễ (biểu tình), và các kẻ ngoại đạo (người không tuân theo).

-> ko bạn, ko tranh luận mà lên án và áp đặt tư tưởng, ko cho phép đối thoại hay phản biện, những cái bạn nói là của nữ quyền độc hại, ĐỪNG NHẦM LẪN.

Nhưng con người không được sinh ra để làm nô lệ cho ý thức hệ. Chúng ta được sinh ra để giác ngộ Chân Ngã, điểm giao thoa giữa cá nhân và Vũ trụ. Khi bạn chạy theo “quyền lực”, “độc lập”, “thành tựu”, bạn đang chạy xa khỏi điểm đó (1). Giải thoát không đến từ việc trở thành giống đàn ông mà đến từ việc trở thành chính mình, trong hài hòa với trật tự lớn hơn.

Phụ nữ thiêng liêng nhất khi họ là mẹ. Đàn ông thiêng liêng nhất khi họ là người dẫn dắt. Gia đình thiêng liêng nhất khi nó là nơi nuôi dưỡng, chứ không phải đấu trường quyền lực. Xã hội khỏe mạnh khi nó tôn vinh sự khác biệt, không phải xóa bỏ nó.

(1): nó là quan điểm của riêng bạn, t ko hoàn toàn đồng ý nhưng t tôn trọng sự khác biệt của bạn.

Vâng, bạn nói đúng rồi, và nữ quyền ko bắt ép phụ nữ trở thành giống đàn ông, mà là giải phóng phụ nữ khỏi sự kìm kẹp của NAM QUYỀN độc hại, được tự do làm chính mình.

Ừ, t vẫn hơi lấn cấn việc bạn cho rằng đàn ông là người dẫn dắt. Với t, đàn ông ở vai trò người bảo vệ. Và những người đàn ông tham gia vào đấu tranh nữ quyền đang làm rất tốt vai trò này, họ đang bảo vệ quyền được tự do thể hiện bản thân, quyền được làm chính mình của người phụ nữ.

Đúng vậy, và sự khác biệt phải đi cùng với sự đa dạng, chính là điều mà nữ quyền đang làm, cổ vũ đàn ông và phụ nữ khám phá năng lực bản thân, giao thoa vào các lĩnh vực của nhau (cái mà bị ngăn cấm NAM QUYỀN độc hại).

Chủ nghĩa nữ quyền hiện đại không cứu ai. Nó chỉ thay đổi người bị áp bức, từ phụ nữ sang đàn ông, từ gia đình sang cá nhân, từ cộng đồng sang hệ thống. Nó là sản phẩm của chủ nghĩa vật chất, của chủ nghĩa cá nhân cực đoan, chủ nghĩa tương đối của nền văn minh đang mất kết nối với Thần Khí.

-> Sai rồi, chủ nghĩa nữ quyền đang cứu cả phụ nữ lẫn đàn ông khỏi những kìm kẹp tư tưởng của NAM QUYỀN độc hại, nó giải phóng năng lực của cả xh. Nó là sản phẩm của sự văn minh, tiến bộ về tư tưởng. Còn chủ nghĩa cá nhân cực đoan mà bạn nói là của NỮ QUYỀN ĐỘC HẠI, bạn ạ.

T hơi buồn cười với cái từ Thần Khí của bạn, ha ha, theo ý bạn thì THẦN KHÍ ở đây là gì.

Giải pháp? Không phải là quay lại thời phong kiến. Mà là phục hồi trật tự thiêng, nơi nam và nữ không cạnh tranh, mà cộng hưởng. Nơi phụ nữ không bị ép phải “làm đàn ông” để được tôn trọng. Nơi đàn ông không bị buộc phải “xóa bỏ bản sắc” để được chấp nhận.

Chúng ta cần một cuộc cách mạng nhưng không phải theo kiểu nữ quyền. Một cuộc cách mạng tâm linh. Một cuộc thức tỉnh: rằng hạnh phúc không nằm ở quyền lực, mà ở quy phục, quy phục trật tự tự nhiên, quy phục Chân Ngã, quy phục Tình Yêu. Không phải “đàn bà quy phục đàn ông”, nếu bạn đang nghĩ vậy, mà là đàn ông và đàn bà đều quy phục Sự Thật.

-> Sự cộng hưởng mà bạn nói là điều mà nữ quyền đang làm.

Có 1 đoạn t ko trích dẫn lời bạn, vì nó là những kết luận quy chụp ko dựa trên logic mà dựa trên chủ quan cảm tính của bạn.

Virus này lây qua giáo dục, truyền thông, mạng xã hội. Nó không cần bạo lực, nó chỉ cần lặp lại nhiều lần: “Đàn ông độc hại”, “phụ nữ mạnh mẽ là những người sống một mình”, “ly hôn là giải phóng”, “con cái là lựa chọn, không phải bổn phận”. Dần dần, bộ máy nhận thức bị nhiễm, và con người bắt đầu ghét bỏ chính nguồn cội của mình.

Nó tấn công vào bản năng sinh sản, cốt lõi của sự sống. Một xã hội không sinh con là xã hội đang tự sát. Nhưng chủ nghĩa nữ quyền hiện đại coi sinh con là “hy sinh cá nhân”, là “giam cầm”, là “nô dịch sinh học”. Nó khuyến khích trì hoãn, phá thai, sống độc thân, không phải vì tự do, mà vì sợ hãi: sợ mất quyền lực, sợ mất dáng vóc, sợ mất “tự do cá nhân”.

-> Mấy cái bạn quy chụp cho nữ quyền thực chất là của nữ quyền độc hại. Nữ quyền ko gộp chung tất cả đàn ông là độc hại, mà phân tách, chia rõ đàn ông độc hại để người phụ nữ nhận biết và ko dính vào. Nó cổ vũ khả năng tự lập của người phụ nữ, gỡ bỏ đàn ông khỏi gánh nặng phụ thuộc của phụ nữ. Nó đưa ra con đường cho cả phụ nữ và đàn ông trước 1 cuộc hôn nhân ko hạnh phúc, thay vì trói buộc họ và dẫn tới những kết quả/hệ lụy xấu của về sau. Phụ nữ ko phải là cái máy đẻ, con cái là kết tinh của tình yêu, ko phải hàng tặng kèm hay hậu quả, người muốn sinh con nên hiểu rõ và đủ năng lực chịu được trách nhiệm và vai trò của việc làm cha mẹ trước rồi mới có kế hoạch sinh con chứ ko phải muốn là sinh rồi sau đó lại vứt cho xã hội. Cái mà nữ quyền nhắm đến là kêu gọi xã hội bảo vệ quyền lợi và công nhận giá trị của người phụ nữ trong việc mang thai, làm mẹ, chăm con…, kêu gọi người đàn ông chung tay góp sức chứ ko phải đứng bên lề rồi lâu lâu chìa một tay vào như ban ơn.

Đoạn sau của bạn lại là những suy luận và quy chụp cảm tính, thiếu tính khách quan, phiến diện nên t ko trích dẫn. Nói tóm lại, nữ quyền kêu gọi sự tiến bộ tư tưởng, kêu gọi xóa bỏ NAM QUYỀN ĐỘC HẠI, kêu gọi xã hội công nhận giá trị và bảo vệ quyền lợi của người phụ nữ khi thực hiện những vai trò mang thai, làm mẹ, chăm con và chăm sóc gia đình. Giải phóng tư tưởng và năng lực của phụ nữ, lẫn đàn ông. Kêu gọi một xã hội đoàn kết và công bằng, văn minh, tiến bộ, hài hòa.

Nữ quyền ko phải là ung thư, nữ quyền độc hại và nam quyền độc hại mới là ung thư, mới cần xóa bỏ.